MỘT HÔM
Một hôm trăng héo bên đồiNgựa già mỏi vó bước thôi nửa chừngNhìn trời khoé mắt rưng rưngNhìn cây tiếc nhớ cánh rừng năm xưaMột hôm bỗng thấy mình thừaThừa tay dư mắt chưa...
Một hôm trăng héo bên đồiNgựa già mỏi vó bước thôi nửa chừngNhìn trời khoé mắt rưng rưngNhìn cây tiếc nhớ cánh rừng năm xưaMột hôm bỗng thấy mình thừaThừa tay dư mắt chưa...
Thật ra tui chẳng còn bà con, anh em, họ hàng chi ở Đà Nẵng. Đà Nẵng lại không phải là chốn chôn nhau cắt rốn của tui. Gia đình tui vốn là dân di cư 54, vào trú ngụ...
Nhà vắng chẳng bóng ngườiNắng không qua phòng tốiTôi nhìn tôi trong gươngGắng nụ cười tiếc nuốiNgoài sân hoa biếng nởGió đứng trên tàng câyCửa im lìm ổ khoáBuồn đổ ...
1. LỜI MỞ ÐẦUUống trà Tàu vốn dĩ phổ thông thời trước, đến nay đã trở thành hiếm hoi trong xã hội Việt Nam. Thanh niên ngày nay chỉ mường tượng được cái hình ảnh đó qua n...
Sau một hồi nói chuyện qua điện thoại, Dung báo cho tôi:“Bác biết chuyện gì xảy ra cho ba cháu chưa?”“Chưa. Chuyện gì?““Ba cháu đã vào chùa, xuống tóc đi tu từ hơn nửa n...