tháng mười 2019


Ta lạc bầy giữa phố bao la
Đôi chân mỏi ngón tay nín thở
Đứng ngơ ngác héo mòn góc chợ
Có còn chi để bán cho người


Ta mang thánh giá trên vai mỏi
Áo tả tơi buồn đau bủa vây
Lá vàng rụng xuống bờ hiu quạnh
Ai khóc dùm cho những đám mây

Ta về sám hối với rừng cây
Hoa rụng hôm qua ủ mộng đầy
Trái tim ta đập nhiều lỗi nhịp
Chiều xuống đời buông ở hướng tây

Ta ngồi lại đêm dài vô tận
Vết thương nào rỉ máu trầy da
Thắp nén nhang nhớ bao bè bạn
Đứa mồ hoang đứa biệt quê nhà

Ta nằm cuộn gối giữa mù sương
Trăng héo âm u một quãng đường
Nửa đêm nghe lạnh đôi tay đói
Môi mặn chân gầy mắt lệ thương

Khi quán khuya thừa một chỗ ngồi
Giữa bộn bề thiếu một đôi môi
Bao nhiêu nhan sắc mờ trong rượu
Đôi mắt nào trôi giữa đỉnh đồi

Chúa nhìn xuống mặt buồn vô hạn
Máu còn vương những chiếc đinh ghim
Ta lạc lõng với bao khổ nạn
Câu kinh xưa còn mãi đi tìm
14.10.2019
DODUYNGOC


Trăng heo hút thôi gắng đùa với gió
Chút tàn phai lưu luyến để lại đời
Có nỗi sầu đau nén lòng không ngỏ
Trăm năm dài sông cạn sóng mù khơi


Ta như chim bay hoài con phố chật
Hót hoang mang không thấy tiếng vọng về
Tháp chuông nhỏ tiếng kinh chiều chủ nhật
Lá rùng mình ta giã biệt cơn mê

Đời phiêu bạt không một lần ngoái lại
Bao tai ương khô héo xác thân gầy
Trong ngôn ngữ đã nẩy mầm độc hại
Lúc khốn cùng sông đành phải chia hai

Khi xuống dốc dưới kia là tuyệt lộ
Thuỷ triều xô còn đâu chỗ quay lui
Ta mải miết bao âm thanh cuồng nộ
Men trần gian phố xá đã bốc mùi

Ngựa mỏi vó sức đã cùn lực kiệt
Đôi bàn tay không chống nổi đau đời
Trăng héo úa chuyển sang màu ly biệt
Giữa con đường dáng người đứng tả tơi

Trong thinh lặng chim bỗng ngừng tiếng hót
Ngẩn ngơ nhìn mưa với nắng qua đi
Ta trở lại lượm mảnh hồn còn sót
Quá nửa đời vẫn biết chẳng còn chi
13.10.2019
DODUYNGOC





Tui là tín đồ của Phở. Mà phải là Phở Bắc kia. Phở Hoà, Phở Lệ, Phở Phú Vương tui chê. Tui chỉ ăn Phở Dậu. Tui chơi Phở Dậu đã gần năm chục năm nay, từ hồi tui xấp xỉ hai mươi cho đến giờ đã gần bảy chục, chỉ gián đoạn mấy năm đi Tây. Cũng là loại tín đồ ngoan đạo đấy chứ. Hồi xưa nó chưa gọi là Dậu. Hồi đó chỉ là một quán phở nhỏ lợp tôn, trên có chừa một khoảng trống lớn, nắng dọi vào làm thành một vệt ánh sáng mà mấy cha nhiếp ảnh rất mê. Luồng sáng dọi xuống trên người hai bà cụ với làn khói xanh từ bếp củi bay lên rất là nhiếp ảnh. Người bán là hai bà cụ già, nên tui gọi là Phở bà cụ. Ngày trước dân văn nghệ thường ăn sáng ở đây. Tui thường gặp hoạ sĩ Đinh Cường, Trịnh Cung, Đỗ Quang Em, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn....
Thời đó Ông Nguyễn Cao Kỳ đang làm quan to, cũng thường ghé ăn, cũng chẳng tiền hô hậu ủng gì, chỉ đi ăn với vợ là bà Tuyết Mai, có lúc đi với bạn, có khi đi một mình, nên giang hồ gọi là Phở Ông Kỳ. Ở ngoài sân có cây trứng cá, nên lại có người kêu là Phở cây trứng cá. Sau 75, khu này gọi là khu phố bốn nên gọi là Phở Khu phố bốn. Chủ nhân cho dựng bảng đặt tên là Phở Dậu. Hồi đó ở hẻm bên cũng có quán phở gà rất ngon, chủ là một bà sồn sồn người Bắc di cư tên Lan nên gọi là Phở Bà Lan. Gà ngon, nước phở ngọt đằm, khách cũng đông. Nhưng rồi bà mất vì bệnh, quán dẹp tiệm luôn.

Và bây giờ quán phở Dậu có thể gọi là quán phở đắt khách nhất của Sài Gòn. Khách cứ đông nườm nượp, nhất là ngày thứ bảy và chủ nhật. Kiếm chỗ ngồi hơi khó. Đúng là Phở Dậu giờ không còn ngon và có mùi vị như xưa, nhưng khách thì tăng lên bội phần.

Phở Dậu không có rau, chỉ có bát hành tây xắt mỏng. Cũng không có tương đen, chỉ có tương Bắc cay màu đỏ. Phở Dậu ngon nhờ nước. Nước phở ở đây trong và thanh, là nước hầm xương, những khúc xương dài lóc hết thịt được đun từ hôm trước thoang thoáng mùi quế với hồi, nhạt thôi, tinh ý lắm mới ngửi thấy. Có thể cho điểm cao nhờ nước phở. Bánh cũng được, không nát, không dày quá. Thịt thì không ngon như ngày xưa, có lẽ bò bây giờ chất lượng không bằng. Lát nạm xảm không thấy chất thịt, vè vụn và dai. Ăn phở bò thì phải có gầu, nhưng gầu bây giờ trắng nhách, không có màu vàng như hồi xưa, miếng gầu ngày cũ nhai sần sật mà không dai, béo mà không ngậy, nhai miếng gẩu thấy sướng mồm. Giờ nhai gầu như nhai miếng thịt bị cắt ngược sớ, miếng gầu như kẹo cao su, chẳng thấy ngọt mà cứ nhờn nhợt trong miệng, đành phải nhả.

Nghe kể hồi mới di cư ở ngoài Bắc vào, gia đình này ở bên bến tắm ngựa ở Huỳnh Tịnh Của bây giờ, chưa biết làm ăn gì thì được một người quen dạy cho cách nấu phở. Sau đó dọn về xóm chuồng ngựa dưới dốc đường Công Lý gần Yên Đổ, sau mới về đây. Ông chủ bây giờ là đời thứ hai. Nhân viên lo việc hầm xương, cứ bốn giờ sáng ông vào nêm nếm theo bí quyết của mẹ truyền lại. Ông bà chủ này buôn bán thế này mấy chục năm nay, khách khứa như thế, hẳn là giàu. Nhưng ông bà rất giản dị và gần gũi. Ông ra vào kiêm luôn việc điều hành xe cộ của khách. Ông này có trí nhớ rất đặc biệt. Khách đi xe máy chỉ ghé ăn vài lần là ông nhớ số xe. Chẳng sai bao giờ. Do tánh tình bình dân và gắn bó, vui vẻ với khách nên khách nào cũng quý ông. Khách ở xa về ông nhớ mặt, chuyện trò thân mật, khách quen lâu không ghé, ông hỏi thăm. Khách thích ghé quán vì phở ngon nhưng cũng ưa ghé vì cái tình giao hảo ấy.

Mấy chục năm ăn phở mỗi sáng ở đây, tui thành như người nhà. Hồi còn trẻ, khoẻ, ngày nào cũng ăn. Giờ có tuổi, lại bị Gout nên mỗi tuần chỉ ghé một hai lần. Có nhiều khi tui bỏ thuốc lá, nhưng cứ theo thói quen tui chưa ăn xong thì đã có người mang bao thuốc ba số để lên bàn, thế là rút một điếu. Ăn tô phở xong mà chưa có điếu thuốc cũng chưa gọi là hoàn tất bữa ăn. Thế là hút. Hê..hê thành ra mang tiếng bỏ thuốc lá cũng vài chục lần mà không bỏ được. Ăn lâu năm nên cũng quen mặt nhiều khách cũng ăn thường xuyên giống tui. Gặp nhau cười chào mà chẳng biết tên gì. Mà cũng lạ lắm nghe. Khách ăn thường xuyên cũng thường chọn một chỗ thường xuyên, đôi khi chỉ xê xích vài chiếc ghế. Khách ngồi ngoài sân thì luôn luôn ngồi ngoài sân. Khách ngồi gian giữa cũng luôn ngồi gian giữa. Khách ngồi nhà bên thì cũng luôn chọn nhà bên để ngồi. Như một thói quen. Lại biết cách ăn của từng người. Có người mang theo chai giấm tỏi, có người không ăn hành, có người nhiểu bánh, có người ít, có người thêm béo có người nước trong. Lâu ngày tui nhớ hết, gần năm mươi năm còn gì, nửa thế kỷ chứ ít sao.

Ăn lâu một quán đôi khi cũng chán, nên khi nghe ai nói có quán phở nào ngon là đi tìm ăn thử, nhưng rồi cũng châu về hợp phố, làm như đã quen cái mùi cái vị đó rồi, thấy chỗ nào cũng chẳng vừa lòng. Tui có anh bạn chơi Piano nổi tiếng, cũng thuộc loại ghiền phở ở đây, cũng là khách thường xuyên. Đi trình diễn ở nước ngoài, vừa xuống máy bay, hành lý cồng kềnh nhưng bao giờ cũng ráng kêu taxi đến đây chơi một tô trước khi về nhà vì nhớ quá he..he.

Mấy hôm rồi có người giới thiệu một quán phở ở Cao Thắng, anh ta khen ngon nên tui có ý định đến ăn xem thử. Sáng nay rú xe đến đấy. Thứ bảy mà quán vắng hoe. Chỉ có một bàn có khách là một đôi nam nữ còn trẻ. Tui ngồi kế bàn đấy. Phải công nhận quán sạch sẽ, bàn ghế, đũa muỗng ngăn nắp. Bước vào quán có mùi phở, đã xứng cho một sao. Tui quan niệm quán phở phải có mùi phở. Cái mùi ngậy chút của hồi, của quế, của gừng nướng quyện với mùi bò. Đương nhiên là thoang thoảng thôi chứ không nồng nặc như quầy thịt bò ngoài chợ. Nhưng phải có mùi phở, cái mùi nhè nhẹ thoang thoảng ấy đánh thức cái khứu giác của người ăn, gợi cho họ cái cảm giác thèm được thưởng thức. Rau, ớt, chanh được để trong dĩa trắng tinh có lớp nhựa mỏng bọc ngoài. Lại nghe bảo tương ớt tự nhà làm. Tui cho thêm một sao nữa. Ở đây có món đặc biệt là phở đuôi bò. Cũng hay, thay đổi thử xem thế nào? Tui gọi một tô phở đuôi bò. Phở chỉ nên ăn thịt chín, bắp, nạm, gầu, vè. Phở mà ăn thịt tái là sai cách rồi, nhưng nhiều người thích thế.

Đôi nam nữ bàn kế bên vừa nhận hai tô phở đã bắt đầu hành trình trang bị. Cả hai xịt tương đỏ, rồi chơi luôn tương đen. Sau đó là động tác vặt rau, rồi trút cả dĩa giá trụng. Nhìn quanh, anh chị chơi luôn mấy muỗng tỏi ngâm dấm. Xong nhìn quanh xem còn thiếu gì không. À! Nước mắm thêm vài ba giọt rồi vắt vào miếng chanh. Tô phở bây giờ tú hụ, như nồi lẫu thập cẩm nhìn là hết muốn ăn. Cái thanh cảnh của người thưởng thức phở như tui bỗng ngao ngán cho cách ăn của họ. Ăn thế thì còn chi là phở. Tui quan niệm người biết ăn phở là khi tô phở bưng ra, nghi ngút khói, người ăn hít cái mùi thơm của phở, sau đó dùng muỗng múc một muỗng nước phở, húp để đánh gia nước phở ngọt ngon, mặn nhạt thế nào, lúc ấy mới nêm nếm theo ý mình. Cách ăn này cũng dùng cho hủ tíu, mì, bún nước ....chứ ăn mà bỏ đủ thứ vào một tô như nồi cám lợn thế kia thì mất mẹ cái thú thưởng thức thi vị món ăn rồi.

Tô phở đuôi bò của tui được bưng ra, cũng vừa thôi, không lớn lắm, được đựng trong bát sành có vẽ men xanh, nhìn cũng bắt mắt. Có bốn khoanh đuôi bò mỏng. Nước phở cũng tạm, không thể gọi là ngon, nhưng chắc có nêm bột ngọt. Đuôi bò mềm nhưng không nhũn, thịt cũng tạm, có thể cho thêm một sao nữa. Bánh phở dày quá, thiếu cái nuột nà khi cho trôi vào cổ họng.
Nhìn chung là mới ngưỡng trung bình, tô phở chưa có gì xuất sắc. Quẩy làm theo kiểu Bắc kỳ, nho nhỏ và cứng, phải ngâm trong nước lèo một lát mới mềm để ăn. Xin thêm ớt và gọi ly trà đá. Phục vụ nhanh, lễ phép, tui cho thêm nửa sao. Tổng cộng được ba sao rưỡi. Tức là trên trung bình một chút. Điểm đặc biệt ở quán này là trên tường dán một bảng công khai các gia vị sử dụng từ địa chỉ rau sạch, hãng nước mắm sử dụng cho đến chai nước suối và những gia vị với tên nhãn hàng. Người khách vào đây có thể biết rõ mình đang được phục vụ bởi các nhãn hàng nào, đó cũng là điều hay khi các hàng quán bây giờ có nhiều quán toàn sử dụng các loại gia vị và rau, nước chấm rẻ tiền hoặc không tên. Tui cho thêm nửa điểm về sự minh bạch này của chủ quán. Thế nhưng, khi tính tiền, tui lại trừ đi nửa điểm vì tính giá khá cao, không xứng với chất lượng của tô phở. Giá một tồ phở đuôi bò với bốn khoanh mỏng leo lét mà tính 85.000 đồng là chưa hợp lý. Giờ thì tui hiểu nguyên nhân quán vắng. Quán không có khách vì giá cao. Điểm cuối cùng còn lại là ba điểm rưỡi. Chưa ưng ý.

Thế là sẽ vẫn quay về với Phở Dậu. Đi loanh quanh lại về chốn cũ hê..hê
18.8.2018
DODUYNGOC


Nhà thơ Du Tử Lê có viết một bài thơ cho một người con gái tên Huyền Châu. Đây là một trong nhiều mối tình của ông nhưng đây là mối tình khi ông còn là chàng thanh niên đang thụ huấn ở Trường Sĩ quan Thủ Đức. Bài thơ đã được nhạc sĩ Từ Công Phụng phổ nhạc. Điều đặc biệt tui muốn nói ở đây là sau này nhiều người đã sử dụng nhiều hình ảnh, nhiều ý tứ trong bài thơ để sáng tác những bài thơ của mình. Điều đó cho thấy ảnh hưởng khá sâu rộng của thơ Du Tử Lê đối với các thế hệ sau ông


67 KHÚC THÊM CHO HUYỀN CHÂU

hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớn
trời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùng
bầy sẻ cũ hom hem chiều ngói xám
trời xanh xao chân nhỏ cũng không về
cây mộng nở từng ngón tay lá nõn
môi tương tư cỏ ấm thịt da người
tôi hiu hắt từ mắt em ngắt tạnh
môi thâm khô từ thuở định xin hôn
ngày tháng hạ khi không mà trở rét
em khi không mà trở mặt điêu ngoa
tay trông ngóng hương đưa mùi tóc mạ
ngọn me xa theo ký ức rì rào
chiều qua đó chân ai còn ríu rít
lời ai say cho trời đất lại gần

kỷ niệm tôi từ những ngày vỡ tiếng
nhẩn nha gom từng cọng thiết tha rơi
con dế nhỏ lớn lên đằm tiếng hát
khi đêm về ru giọng đớn đau hơn
cây niên thiếu cũng thui mầm trong sáng
lá oan khiên lả tả mái hiên người
tôi èo uột từ những ngày cả gió
con dế buồn tự tử giữa đêm sương
bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ
ngọn me xưa già khọm tiếc thương hờ
em ở đó bờ sông còn ấm cát
con sóng tình vỗ mãi một âm quên

1967
DU TỬ LÊ


Ừ chúng ta vẫn còn nguyên vẹn
Đầu, mắt, mũi, tay chân
Tim, phổi, ruột, gan
Và đi trên lịch sử nát ngấu sau những cuộc chiến tranh

Ừ vẫn còn nguyên vẹn
Cơn đau bụng sôi sùng sục trong ruột
Tháo chạy và vỡ oà
Cờ xí, vòng hoa, diễn văn, chúc tụng
Mồ hôi đầm đìa
Cơn đau như xé ruột
Nhưng vẫn còn nguyên vẹn
Đi như mộng du

Phố xá chen lấn nhau
Xe cộ dẫm đạp nhau
Vẫn còn nguyên vẹn
Có một phát súng nổ ở trong bụng
Vỡ toang hoác
Nước tràn xuống kẻ chân
Hay là máu chảy
Vẫn còn tay, còn mắt, còn mũi để thở
Nguyên vẹn hình hài
Nhưng cũng chẳng là vẹn nguyên

Đất trời vỡ một lỗ thủng
Chim bay mất, cá lặn mất
Những cột điện vút lên trời
Người tháo chạy nháo nhào
Một mình như trụ đá giữa ngã tư
Vẫn còn tim, gan, phèo phổi
Chỉ không còn nước mắt
Mà cũng chẳng biết khóc cho ai
Có còn tin vào nước mắt?
Vẫn nguyên vẹn hình hài

Seattle vẫn bình yên
Portland vẫn an nhiên
Cây đang mùa lá đỏ
Giã từ chốn lặng yên đến kinh hãi
Về nơi chộn rộn
Cơn đau vẫn ầm ì
Súng nổ ở Hong Kong
Quằn quại đi giữa phố đang gầm gừ một cơn mưa
Vẫn còn vẹn nguyên một nhát dao đâm giữa rốn
Loạng quạng băng qua ngã tư
Mở cửa lách tách
Băng hối hả qua sân trơn trợt rêu
Ruột như bom nổ
Vẫn vẹn nguyên trong căn nhà trống
Sợi khói nhang uốn lượn
Mở khoá nước
Lênh láng
Cành hoa sen héo khô cô độc trên bàn
Tất cả còn nguyên vẹn
4.10.2019
DODUYNGOC

MỘT BÀI THƠ VIẾT BẰNG TIẾNG PHÁP CỦA TÔI
Hôm trước tui viết vội một bài thơ "Vẫn còn nguyên vẹn". Bài này tôi viết khi từ Mỹ trở về lại Việt Nam. Bữa nay người không khoẻ, trời lại u ám nên buổi chiều bạn réo mà chẳng đi, buồn tình ngồi viết bài thơ sang tiếng Pháp, đã mấy chục năm không sử dụng Pháp ngữ, quên cũng nhiều rồi nhưng cũng làm liều, ai chê thì lắng nghe, ai ném đá thì lượm vậy. 
Sau khi đăng bản dịch đã được anh Phạm Tiến Dũng, một gs Pháp văn hiệu đính. Cám ơn anh Phạm Tiến Dũng.

ENCORE INTACTS

Oui, nous sommes encore intacts 
Tête, yeux, nez, membres, cœur, poumons, intestins, foie
Et nous traversons l'histoire dévastée après les guerres 
Oui, encore intacts
Douleur abdominale en ébullition  dans les intestins
Nous battons en retraite en cassant les drapeaux, guirlandes, discours, vœux
Transpiration abondante
La douleur nous fend les entrailles
Mais nous sommes toujours intacts 
Nous marchons comme les somnambules 
Les rues sont bondées
Les véhicules s’écrasent les uns sur les autres
Mais nous sommes encore intacts
Une balle explose dans le ventre et crée une blessure béante
L'eau coule jusqu'aux pieds, ou c’est du sang 
Nous avons encore les mains, les yeux, le nez qui respire
Notre corps est toujours intact 
Mais nous ne sommes plus intacts
Le ciel et la terre sont percés 
Les oiseaux se sont envolés, les poissons plongent et disparaissent dans les profondeurs
Les poteaux électriques montent en flèche dans le ciel
Les gens prennent la fuite en se bousculant
Et je suis seul comme un pilier de pierre au milieu d'un carrefour
J’ai encore le coeur, le foie, les intestins et les poumons
Seules les larmes ont tari
Et je ne sais plus pour qui je dois pleurer 
Est-ce que je crois encore aux larmes?
Encore intact 
Seattle et encore paisible et calme Portland 
Les arbres sont en pleine saison des feuilles rouges 
Adieu à cet endroit si silencieux qu’il me fait peur
Retour au lieu animé
Une douleur sourde me ronge encore
Coups de feu à Hong Kong 
Je marche en me tordant dans les rues où gronde une pluie 
Une blessure au couteau est toujours là, en plein nombril 
Je traverse un carrefour en boîtant 
J’ouvre la porte en faisant un petit bruit
Je traverse précipitamment la cour mousseuse et  glissante 
Mes entrailles sont comme une bombe qui va exploser 
Tout reste intact dans la maison vide 
Des chaînes de fumée d’encens montent en se tordant dans l’air
J’ouvre le robinet et l’eau en jaillit abondamment.
Une branche de lotus sèche dans la solitude sur la table 
Tout est encore intact 
4.10.2019 
DODUYNGOC

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget